CÓ 374 KẾT QUẢ
Dịch vụ
Những câu chuyện hấp dẫn và cảm động
Họa sĩ, nhiếp ảnh gia, nhà báo Hồ Thanh Thoan sinh năm 1957, tốt nghiệp Trường Đại học Mỹ thuật Huế năm 1979. Anh là hội viên Hội Mỹ thuật Việt Nam, hội viên Hội Nhà báo Việt Nam, hội viên Hội Điện ảnh Việt Nam, hội viên Hội VHNT...
Dịch vụ
Rừng đói - một ký ức sống của chiến tranh
Trần Khởi dám nhìn nhận lại sự “ngây ngô, ấu trĩ” của mình trong quá khứ khi đối xử với các giá trị văn hóa khác biệt tại vùng mới giải phóng. Ông cũng không ngại nhắc những kỷ niệm về “ăn hỗn” của đồng đội trong cơn đói để...
Dịch vụ
Nhạc cách mạng trong sự tiếp nhận của giới trẻ
Nhạc cách mạng chưa bao giờ hết độ sục sôi. Nó trở lại với đời sống hôm nay theo cách khác. Nhìn cách giới trẻ tỉ mẩn chăm chút cho những bản phối mới, những người thuộc thế hệ trước như tôi lập tức xóa bỏ ngay cảm giác kẻ...
Dịch vụ
Trịnh Công Sơn với niềm tiên cảm “sau hòa bình”
“Sau hòa bình” là tự do, điều đó nằm trong mạch nghĩ logic, xuyên suốt của nhạc Trịnh: “Chờ nghe từ đất dậy tiếng ca tự do” (Chờ nhìn quê hương sáng chói). Nhưng hòa bình chỉ mới là điều kiện cần, điều kiện đủ là để có tự do...
Hà Nội
Chớp sáng
Em xa cùng những cánh buồm lãng du rời bến
Sóng trăng chao chẳng đọng đau thảm hoa mưng rụng đỏ mặt sông
Nghe đâu đó tiếng gọi đò ma mị loang ngân
Tôi biết mình vừa nhặt lên một vệt hoai chớp sáng
Hà Nội
Không đề
Em là vẻ đẹp cành hoa cứng
Và em đi qua tháng ngày
nhận về phần mình thiếu thốn
Đôi dép ưỡn cong mình, sống lại
Thoáng ấm áp giữa đời lận đận.
Hà Nội
Nơi ấy không xa
Nước bạn Lào không xa đâu cha ơi
Con sẽ đến cùng cha, thăm lại ngày chưa cũ
Để lưu mãi bước chân bao nghĩa sĩ
Cho quốc kỳ Việt - Lào lồng lộng mãi trời cao
Hà Nội
Cơn mưa; chúng ta còn lại gì
tại sao chúng ta cần phải hiểu
những cánh rừng trồng mênh mông
một loại cây một mục đích
từ khi loài người đến đây
giọt mưa có vô ưu
nước mát lạnh trên tay không nói xa xôi
về cơn hồng thủy
chỉ thầm thĩ rơi rơi rơi
Hà Nội
Cổng làng
Cổng làng vẫn thức bấy lâu
Chứng nhân dâu bể nhuộm màu phôi pha
Người ở gần kẻ phương xa
Ngược xuôi vẫn nhớ lối qua cổng làng
Hà Nội
Biên giới
Có lần tôi tự hỏi
mình giữ điều gì ở đây?
đất à?
ừ thì đất
một thằng bạn tôi bảo
“Giữ cho dưới kia
người ta ngủ ngon”
có lẽ đúng
